Recent Posts

Hiển thị các bài đăng có nhãn SƯU TẦM. Hiển thị tất cả bài đăng

Chuyện ba người thợ cùng xây 1 bức tường.

Có một người đến hỏi: “Các anh đang làm gì vậy?”
– Người thứ nhất lạnh lùng đáp: “Không thấy sao còn hỏi, chúng tôi đang xây tường.”
– Người thứ hai ngước lên mỉm cười trả lời: “Tôi đang xây một tòa nhà.”
– Người thứ ba vừa làm vừa ngâm nga bài hát gì đó, nụ cười của anh rất tươi: “Chúng tôi đang xây dựng một thành phố mới .“ Bột làm kem tươi
Mười năm sau.
Người thứ nhất vẫn là người thợ xây tường.
Người thứ hai trở thành một nhà thiết kế, thiết kế ra những ngôi nhà.
Còn người thứ ba? Anh ta làm chủ của hai người kia.
Qua câu chuyện ta có thể rút ra rằng:
1. Thái độ tiếp cận công việc phần lớn trong nhiều trường hợp mang tính quyết định sự nghiệp của bạn.
2. Nếu chưa là người vĩ đại thì hãy là người nhỏ bé làm việc với thái độ vĩ đại. Bột kem béo

ĐỊNH NGHĨA VUI VỀ CÁC MÔN HỌC

► Toán: Là một loại môn học dễ gây rối bời. Đôi khi 1 + 1 = 2, thi thoảng 1 + 1 = 10. Bạn đã học nhiều như vậy nhưng vẫn hoa mắt trước khả năng tính nhẩm siêu hạng của các chị bán cá.

► Văn: Là môn học mà học sinh có thể thị phi tơi bời và "chém gió" tả tơi: Hóa ra Xuân Diệu và Xuân Quỳnh không phải là anh em, Huy-gô và Huy Cận không hề có họ hàng, và "sống bằng ngòi bút" không có nghĩa là đi bán bút. Các nhà văn nhà thơ ngày xưa cũng dở Địa như mình (không biết "Gió bắt đầu từ đâu"), ôi vui thế!

► Vật lý: Môn học nghiên cứu sự rụng của táo và các loại quả khác. Học xong bạn đâm ra ghét quả lắc, nếu mày không lắc thì tao đã bớt được hẳn một chương! Hừm.

► Hóa học: Môn học đòi hỏi rất nhiều kỹ năng nấu ăn như: Bỏ cái này vào cái kia, đun, nấu, khuấy, lắc... rồi sau đó đổ tất cả ra vườn. Đó gọi là thí nghiệm.

► Lịch sử: Môn học dạy chúng ta yêu hòa bình. Vì mỗi lần chiến tranh, lại lòi ra thêm một vài bài nữa để học.

► Sinh học: Môn học nghiên cứu ruồi giấm và một số vật nuôi trong nhà khác. Tuy nhiên, nếu bạn hỏi một người lớn rằng "làm sao để có em bé", thể nào ta cũng được câu trả lời" Có con cò mang em bé đến và đặt lên cửa sổ", một phiên bản kinh dị hơn là: "Con được sinh ra từ nách".

(Nguồn: ST)

Sức mạnh của niềm tin (Chiếc lá cuối cùng)

Vậy nên chẳng mấy chốc cánh nghệ sĩ đổ xô đến ngôi làng Greenwich cổ kính kì quặc đó, săn tìm những cửa sổ phía Bắc, những đầu hồi thế kỉ thứ mười tám và những căn phòng áp mái kiểu Hà Lan với giá thuê rẻ. Rồi họ nhập khẩu vài cái xô chậu đúc bằng hợp kim chì và thiếc, một hoặc hai cái bếp lẩu từ đại lộ Thứ Sáu rồi hình thành nên "khu hoạ sĩ". Bột kem béo
Áp mái tòa nhà gạch ba tầng thấp tịt, Sue và Johnsy có một xưởng vẽ. Johnsy là tên gọi thân mật của Joanna. Một người từ Maine đến, còn người kia đến từ California.

Họ gặp nhau tại Table d'hôte trong tiệm Delmonico trên phố Thứ Tám và nhận thấy có cùng sở thích về nghệ thuật, về món salad rau diếp, về kiểu ống tay áo ngoài rộng và hợp nhau đến nỗi kết quả là một xưởng vẽ chung ra đời. Bột làm kem tươi

Dạo ấy là vào tháng Năm. Tháng Mười Một, gã khách lạ chưa hề được thấy mặt, lạnh lẽo, mà bác sĩ gọi là gã Viêm Phổi, rình rập đến khu họa sĩ, thỉnh thoảng vươn những ngón tay lạnh buốt của mình chạm vào ai đó. Khắp mạn Ðông, kẻ hủy diệt ấy hùng dũng bước đi, quật ngã hàng chục nạn nhân; nhưng khi qua những "biệt khu" đầy rêu và những con phố hẹp loằng ngoằng, bàn chân gã bước đi dè dặt.

Ngài Viêm Phổi không thuộc hàng chính nhân quân tử. Một phụ nữ mảnh mai, máu kiệt dần bởi những cơn gió Tây miền California khó có thể là đối thủ chính đáng của gã đần có nắm đấm đỏ, thở dốc, già nua kia. Nhưng gã vẫn quật ngã Johnsy; cô nằm, hầu như không động đậy trên chiếc giường sắt sơn của mình, nhìn qua những ô kính cửa sổ nhỏ kiểu Hà Lan lên bức tường trống trơn của ngôi nhà gạch đối diện.

Sáng nọ, ông bác sỹ có đôi mày rậm, đốm bạc gọi Sue ra hành lang.

- Ta có thể nói cơ hội sống của cô ấy chỉ còn lại một phần mười, - ông nói khi lắc nhiệt kế để thủy ngân hạ xuống. - Nhưng cái phần đó còn phụ thuộc vào việc cô ấy có muốn sống nữa hay không. Cái kiểu con người cứ sắp hàng bên cạnh ông chủ nhà hòm như thế thì thuốc men cũng chẳng có nghĩa lí gì. Cô bạn bé nhỏ của cô đã nghĩ rằng mình sẽ không bình phục nữa. Cô ấy có điều gì vướng mắc trong đầu không?

- Bạn ấy - bạn ấy mong ước có ngày vẽ được vịnh Naples - Sue đáp.

- Vẽ ư? Hừ! Cô ấy không có điều gì đáng để bận tâm gấp bội lần hơn ư? - một chàng trai, chẳng hạn?

- Một chàng trai à? - Sue nói, cao giọng như thể tiếng đàn chợt buông dây - Một người đàn ông thì tốt ư? Nhưng, không, thưa bác sỹ, không có chuyện đó đâu.

- À, vậy ra chỉ tại yếu thôi - bác sỹ nói - Tôi sẽ cố hết sức chữa chạy bằng tất cả vốn liếng y học của mình. Nhưng một khi bệnh nhận bắt đầu tính có bao nhiêu xe dự tang lễ của mình thì tôi phải trừ đi năm mươi phần trăm công hiệu cứu chữa của thuốc men. Nếu cô có thể làm cho cô ấy hỏi về những mốt mới mùa đông, tay áo chẳng hạn, thì tôi chắc trong mười phần cô ấy đã khá lên hai thay vì một như bây giờ.

Sau khi bác sĩ ra về, Sue vào phòng làm việc, khóc ướt đẫm cả chiếc khăn Nhật. Rồi cô bình tĩnh mang bảng vẽ vào phòng Johnsy, miệng huýt sáo một điệu nhạc Jazz.

Johnsy nằm, quay mặt về phía cửa sổ, tấm chăn trên người hầu như không gợn vết nhăn nào. Sue ngừng huýt sáo bởi tưởng bạn đã ngủ.

Cô dựng bảng vẽ và bắt đầu vẽ bức minh họa cho câu chuyện tạp chí bằng bút sắt. Những họa sĩ trẻ phải lát con đường đến nghệ thuật bằng các bức tranh minh họa cho những truyện trên tạp chí do các cây bút trẻ đã lát xuống để đến với văn học.

Khi Sue đang vẽ phác chiếc quần dài cưỡi ngựa trang nhã và chiếc kính một mắt cho nhân vật chính của truyện, anh chàng cao bồi Idaho, thì cô nghe có tiếng thì thầm lặp đi lặp lại nhiều lần. Cô bước vội đến bên giường.

Mắt Johnsy mở to. Cô đang nhìn ra cửa sổ và đếm - đếm lùi lại.

- Mười hai, - cô đếm, ngừng một lát, - "mười một", rồi "mười", "chín"; rồi gần như cùng một lúc "tám" và "bảy".

Sue lo lắng nhìn ra ngoài của sổ. Ðếm cài gì ở ngoài đó? Trong tầm mắt chỉ có một cái sân trơ trụi, ảm đạm và bức tường trống trơn của ngôi nhà gạch cách chừng sáu mét. Một dây trường xuân già, rất già, gốc cong queo và mục nát, leo đến giữa bức tường gạch. Hơi thở lạnh lẽo của mùa thu đã bứt lá của nó ra khỏi thân cho đến lúc chỉ còn trơ đám cành cây gần trụi hết lá bám vào những viên gạch nẻ sứt.

- Cái gì vậy hả bạn? - Sue hỏi.

- Sáu - Johnsy nói như thể là tiếng thì thào - Giờ thì chúng rụng nhanh hơn. Ba hôm trước phải gần cả trăm. Nó làm đầu mình phát đau lên khi đếm. Nhưng bây giờ thì dễ rồi. Một chiếc nữa đã đi. Giờ chỉ còn năm.

- Năm cái gì hả bạn? Nói cho Sudie của bạn biết đi.

- Những chiếc lá. Trên cây trường xuân. Khi chiếc cuối cùng rơi, chắc mình cũng ra đi. Mình biết điều đó đã ba ngày nay. Bác sĩ không nói gì với bạn sao?

- Ồ, mình không nghe những chuyện nhảm nhí như vậy đâu - Sue trách với vẻ ân cần quả quyết - Mấy chiếc lá trường xuân già đó thì có liên quan gì đến việc bạn bình phục kia chứ? Tại bạn quá yêu các dây leo ấy, thế đấy, bạn hư quá. Ðừng có nói dại nữa! À, sáng nay bác sỹ bảo mình rằng cơ hội bình phục nhanh của bạn là - để mình nhớ chính xác lời ông ấy - ông nói cơ hội chiếm đến chín phần mười! À, đấy là cơ hội gần chắc chắn như khi chúng ta đi ô tô hay đi bộ vượt qua một tòa nhà mới ở New York. Bây giờ hãy cố ăn tí cháo và để Sudie quay lại với bức vẽ, có thế thì bạn ấy mới có thể bán cho người biên tập rồi mua rượu vang port cho cô bé ốm yếu của bạn và lườn lợn cho cái bụng háu ăn của bạn ấy.

- Bạn không cần phải mua rượu vang nữa đâu - Johnsy nói, mắt vẫn nhìn ra ngoài cửa sổ - Một chiếc nữa rơi rồi. Không, mình không muốn ăn cháo tí nào. Chỉ còn bốn chiếc lá. Mình muốn xem chiếc cuối cùng rụng trước khi trời tối. Rồi mình cũng sẽ đi theo.

- Bạn Johnsy yêu quý ơi - Sue cúi người xuống nói - bạn có hứa với mình là sẽ nhắm mắt và không nhìn ra ngoài cửa sổ cho đến khi mình làm xong việc không? Mình phải nộp mấy bức này vào ngày mai. Mình cần ánh sáng, nếu không thì mình đã buông rèm xuống.

- Bạn không thể vẽ ở phòng khác sao? - Johnsy hờ hững hỏi.

- Mình thích ở đây, bên bạn - Sue đáp - Hơn nữa mình không muốn bạn cứ dán mắt vào những chiếc lá trường xuân ngớ ngẩn ấy.

- Khi nào bạn xong thì báo ngay cho mình nhé - Johnsy nói, nhắm mắt lại và nằm im, tái nhợt như một pho tượng đổ - bởi vì mình mình muốn xem chiếc lá cuối cùng rụng. Mình mệt mỏi vì chờ đợi. Mình rã rời vì suy nghĩ. Mình muốn tháo tung mọi thứ ràng buộc và dong buồm lướt đi, lướt đi tựa như một trong những chiếc lá mòn mỏi đáng thương kia.

- Hãy cố ngủ đi - Sue nói - Mình phải mời ông lão Behrman lên làm mẫu bức người thợ mỏ già khắc khổ. Mình sẽ đi một chốc thôi. Ðừng cố di chuyển cho đến khi mình quay lại.

Ông lão Behrman là họa sĩ sống ở tầng trệt bên dưới nhà họ. Lão đã ngoài sáu mươi, có bộ râu xoăn như bức tượng Moses của Michael Angelo, lượn như tóc từ đầu của thần Satyr xuống thân hình một con quỷ nhỏ. Behrman không thành công trong nghệ thuật. Ðã bốn mươi năm múa bút mà lão chưa hề chạm tới được gấu áo Nữ thần của mình. Lão luôn ấp ủ ý định vẽ một kiệt tác, nhưng vẫn chưa bắt đầu. Suốt nhiều năm nay, lão chẳng vẽ được gì ngoại trừ thỉnh thoảng làm mấy đường quảng cáo hay chào hàng. Lão kiếm được ít tiền bằng cách ngồi mẫu cho mấy nghệ sĩ trẻ trong khu "hoạ sĩ" ấy, những người không đủ tiền thuê người mẫu chuyên nghiệp. Lão uống Gin quá độ, nhưng vẫn nói về kiệt tác sắp vẽ của mình. Còn những lúc khác, lão là một lão già nhỏ thó hung tợn, luôn chế nhạo tính nhu mì của bất kì ai và luôn tự xem mình như loại khuyển đặc biệt, canh phòng bảo vệ hai nghệ sĩ trẻ ở xưởng vẽ bên trên.

Sue tìm thấy lão Behrman nồng nặc mùi rượu dâu nặng trong cái hang mờ tối của lão bên dưới. Trong góc phòng, một tấm vải trống, căng sẵn trên giá, vẫn đợi suốt hai mươi lăm năm nay chờ nét vẽ đầu tiên của bức kiệt tác. Cô kể cho lão nghe ý nghĩ lạ lùng của Johnsy và cái cách bạn ấy thực sự đuối đi, sắp lìa tung như một chiếc lá bay xa khi sự níu giữ mỏng manh của bạn ấy với thế giới này ngày một yếu hơn.

Lão Behrman, đôi mắt đỏ ngấn lệ, oang oang biểu lộ sự khinh thường và công kích của mình trước chuyện tưởng tượng ngu ngốc như thế.

- Chà! Trên thế gian này còn có người ngốc đến độ muốn chết vì những chiếc lá lìa xa cái dây leo vớ vẩn kia ư? Ta chưa bao giờ nghe chuyện nào như thế cả. Không, ta sẽ không ngồi làm mẫu lão già đần độn khắc khổ ù lì của cô đâu. Sao cô lại để cái chuyện ngu ngốc ấy chui vào óc của cô ta? Ôi, tội nghiệp thay cho Johnsy bé bỏng.

- Bạn ấy ốm yếu lắm - Sue nói - và sốt đã làm đầu óc bạn ấy đâm bệnh hoạn, đầy rẫy những ý tưởng hoang đường. Thôi được, bác Behrman à, nếu bác không ngồi mẫu cho cháu thì cũng chẳng sao. Nhưng cháu nghĩ bác là một lão già cục cằn, ba hoa, lọm khọm.

- Cô đúng là đồ đàn bà! - lão Behrman hét lên - Ai bảo ta không ngồi mẫu? Ði nào. Ta đi cùng cô. Ta đã nói suốt nửa tiếng đồng hồ rằng ta sẽ làm mẫu rồi cơ mà. Lạy Chúa! Ðây không phải là nơi để một người tử tế như cô Johnsy nằm dưỡng bệnh. Hôm nào đó ta sẽ vẽ kiệt tác đó và tất cả chúng ta sẽ giã từ chốn này. Lạy Chúa! Ðúng đấy.

Johnsy đang ngủ khi hai người lên gác. Sue kéo rèm xuống che kín cửa sổ rồi ra hiệu cho lão Behrman sang phòng bên. Ở đấy, họ lo lắng nhìn ra cửa sổ, về phía cây trường xuân. Rồi hai người im lặng nhìn nhau một lát. Một cơn mưa lạnh, dai dẳng lẫn với tuyết đang rơi. Vận chiếc sơ mi xanh cũ, Behrman ngồi trên cái ấm lật úp, giả làm hòn đá trong tư thế người thợ mỏ khắc khổ.

Sáng hôm sau, Sue thức giấc sau khi chợp mắt được một tiếng đồng hồ, cô bắt gặp đôi mắt mở to, vô cảm của Johnsy nhìn trân trân vào tấm rèm xanh nơi cửa sổ.

- Kéo hộ nó lên đi,  mình muốn nhìn - cô thì thào giục.

Sue miễn cưỡng nghe lời.

Nhưng, kìa! Sau một đêm mưa quật, gió mạnh lồng lộng không ngớt, trên bức tường gạch kia chiếc lá trường xuân vẫn đứng nương vào vách. Ðấy là chiếc lá cuối cùng. Vẫn xanh thẫm nơi gần cuống lá, nhung quanh rìa đã ngả màu vàng sẫm và hư hoại; chiếc lá vững chãi bám chắc vào cành cây cách mặt đất chừng sáu mét.

- Ðấy là chiếc lá cuối cùng - Johnsy nói - Mình tưởng chắc nó đã rơi đêm qua rồi. Mình nghe tiếng gió. Hôm nay chắc nó sẽ rơi và lúc ấy mình cũng sẽ chết.

- Bạn yêu quý - Sue nói, mặt hốc hác cúi xuống gối - nếu bạn không nghĩ về bản thân thì hãy nghĩ đến mình. Mình biết làm gì bây giờ?

Nhưng Johnsy không trả lời. Trên cõi đời này, cái cô độc nhất là một linh hồn đang chuẩn bị sẵn sàng để đi xa trên hành trình bí ẩn của nó. Ý nghĩ đó dường như chế ngự cô mạnh hơn khi từng tí, sợi dây ràng buộc cô với tình bạn, với thế gian này đang chùn ra.

Ngày trôi qua và ngay đến khi trong ánh hoàng hôn họ vẫn còn thấy chiếc lá trường xuân cô đơn bám chặt lấy thân cây tựa trên bờ vách. Và rồi khi bóng đêm tràn đến, gió bắc lại lồng lên trong lúc mưa vẫn nặng hạt quật vào cửa sổ, rơi xuống từ mái hiên thấp kiểu Hà Lan.

Lúc trời vừa hửng sáng, Johnsy tàn nhẫn yêu cầu kéo rèm lên.

Chiếc lá trường xuân vẫn còn đó.

Johnsy nằm nhìn nó hồi lâu. Lát sau cô gọi nhẹ Sue, đang nấu cháo gà cho cô trên cái bếp ga.

- Mình đúng là đồ tệ thật Sudie à - Johnsy nói - Cái điều đã khiến chiếc lá cuối cùng kia nằm đấy đã cho mình thấy mình là kẻ nhẫn tâm như thế nào. Muốn chết là tội lỗi. Bây giờ bạn cho mình xin một tí cháo, ít sữa có pha tí rượu vang, và... khoan đã, đưa cho mình chiếc gương tay trước rồi sắp mấy cái gối quanh mình, mình sẽ ngồi dậy xem bạn nấu.

Một giờ sau cô nói:

- Sudie à, hôm nào đó mình hy vọng sẽ vẽ vịnh Naples.

Buổi chiều bác sỹ đến, khi ông về, Sue kiếm cớ để theo ra hành lang.

- Thoát rồi - bác sỹ nắm bàn tay gầy guộc run run của Sue và nói - Bằng tài chăm sóc khéo léo, cô đã chiến thắng. Bây giờ tôi phải đi thăm một ca khác ở dưới lầu. Behrman, tên ông ấy... tôi chắc đó là một nghệ sĩ. Cũng bị viêm phổi. Ông ấy đã già yếu mà bệnh tình thì lại nguy kịch. Không còn hi vọng, nhưng hôm nay ông ấy sẽ nhập viện để được chăm sóc kỹ càng hơn.

Hôm sau bác sỹ bảo Sue:

- Cô ấy đã qua cơn hiểm nghèo. Cô đã thắng. Bây giờ chỉ cần bồi dưỡng và chăm sóc chu đáo, thế thôi.

Chiều hôm ấy Sue đến bên giường, nơi Johnsy đang nằm bình thản đan nhì nhằng chiếc khăn choàng len xanh thẫm và choàng tay ôm lấy người Johnsy với cả đống gối.

- Mình có chuyện kể đây, chuột bạch này - cô nói - Hôm nay, bác Behrman mất vì viêm phổi ở bệnh viện. Bác chỉ ốm có hai ngày. Sáng hôm đầu tiên, người gác cổng đã thấy bác quằn quại đau trong phòng của bác nơi tầng trệt. Giày và quần áo bác ướt sũng, lạnh băng. Họ không thể hình dung bác đã ở đâu vào cái đêm khủng khiếp như thế. Rồi khi họ tìm thấy chiếc đèn lồng, hãy còn sáng và cái thang đã bị kéo khỏi chỗ của nó, mấy chiếc bút lông vương vãi và một bảng pha mầu với xanh vàng hòa lẫn, và... nhìn ra cửa sổ kia, bạn, chỗ chiếc lá trường xuân cuối cùng ấy. Bạn không ngạc nhiên là tại sao nó chẳng hề rung rinh hay di chuyển khi gió thổi? Ồ, bạn thân thương ơi, đấy là kiệt tác của bác Behrman... bác vẽ nó ở đó vào cái đêm chiếc lá cuối cùng rơi.
(O.Henry)

Nhật ký anh chàng độc thân kỳ quặc


2h sáng: Vo ve vo ve. Cái lỗ thủng trên màn to bằng nắm tay, muỗi vào thả giàn, ghét mấy con muỗi không tả được, hôm nay mới tả được. Cố gắng bắt một con to nhất, ru ngủ cho nó, rồi ngồi kêu vo ve bên tai. Con muỗi mắt thâm quầng, lảo đảo bay đi...

4h sáng: Tén ten tẻn tèn ten. Có tin nhắn. Giật mình thức giấc. “... tắt đèn sớm, nhớ uống thuốc ngủ nhé...". Được quan tâm hạnh phúc đến phọt nước mắt...

7h: Quáng quàng dậy, hôm nay phỏng vấn ở công ty mới, lần mần nghĩ đến đợt thử việc trước ở công ty nọ, trong giấy báo trúng tuyển có ghi “Chỉ đeo cà vạt”, thế mà lúc đến thấy chúng nó còn mặc cả quần áo. Bị đuổi trong nhõn một ngày, nghĩ đến mà rùng cả mình...

8h: Hối hả đến nơi, rồi cũng đợi được đến lúc vào phỏng vấn, ông già nhăn nhở hỏi "Quan hệ với đồng nghiệp?", lạnh lùng trả lời: "Tuần 2 lần, tuần khỏe có khi 3 lần", ông già trợn mắt, chắc tiếc cái tuổi thanh xuân.

10h: Đọc báo "Chen lấn lên xe, 2 thanh niên tử nạn", nhìn kĩ lại thì đúng cái bến xe buýt hôm qua mình đi, đúng số hiệu xe ấy, đúng 2 cái đứa bị mình ủn xuống lúc xe sau chờ tới, thật trùng hợp...

12h trưa: Cơm. Sao bây giờ cái gì cũng có chất bảo quản, lẳng lặng gọi về cho bu xin ít rau củ cải thiện: "bu nhớ gửi cho con cái loại toàn phân tươi í nhé, ăn phân hóa học sợ lắm...", bu già ậm ờ, không biết có nghe rõ không, thương bu già thắt ruột.

14h chiều: Đi họp phụ huynh cho thằng cháu, nghe bác hội trưởng phăm phăm phát biểu: "Tôi đánh giá lớp ta, các cháu trai ai cũng có tinh, thần ấy là cái tinh thần học tập", tỉnh dậy nước dãi vòng quanh mép, lớp chỉ còn lác đác vài người...

17h chiều: Tắc đường, nan hoa cắm đầy vành, đầu lênh láng tóc. Đứng im hít khói xe nhám phổi, lắp cánh bay thì sợ quýnh dây điện chết còn đau đớn gấp bội. Cam chịu cam chịu...

20h: Trà đá, thấy một thằng choai choai đi xe Wave tàu, giật túi của chị lao công rồi phóng vèo qua chỗ mình, tiện cốc trà đá tạt thẳng vào mặt nó. Thằng choai choai cắm đầu vào cột điện, mình đứng dậy bỏ đi, phần vì ngại lên báo, phần vì cảm thấy trên đời còn nhiều việc anh hùng hơn thế. Lúc sau chạy ra xem, vẫn thấy chị lao công đứng bải lải: "Thằng khốn nạn nào tạt nước vào mắt con bà...".

22h: Giặt quần áo. Nhớ hồi xưa ba hay nói, nếu con chăm chỉ, con sẽ có tất cả. Đúng là sau này có thật, 2 đôi tất. Một đôi gọi là Tất Cả, to hơn, đôi bé gọi là Tất Thứ, để đi luân phiên trong 6 cái mùa đông.

23h: Xem tivi, chẳng hiểu chương trình nói về cái gì, chỉ biết mang máng anh Vương nào đấy làm mất nỏ thần của cơ quan, không báo công an, cũng không kêu tài vụ xuất tiền mua đền cái khác, lẳng lặng bỏ trốn cùng con gái. Trộm nghĩ về cái tính vô trách nhiệm của người ta...

Lại đêm, ném cái dép sang mái nhà hàng xóm, ồn ào, nghe loáng thoáng "... 1h rồi mà không cho người ta ngủ à...", chỉnh lại đồng hồ rồi thiếp đi lúc nào không hay...
(ST internet)

100 cách gia tăng giá trị blog


1. Đăng ký  MyBlogLog, add các thành viên khác và gia nhập các nhóm communities.
2. Đăng ký Technorati và ping khi bạn cập nhật nội dung mới.
3. Sử dụng các dịch vụ ping như pingomatic để ping RSS.
4. Đăng ký Blog của bạn tại tất các các blog trong danh sách sau Robin Good’s list of RSS directories.
5. Sử dụng trackbacks.
6. Chịu khó comment các blog tương tự để họ chú ý tới bạn.
7. Giới thiệu các bài viết mới cho bạn bè.
8. Đặt link ở dưới chữ ký khi tham gia các forum.
9. Tạo link liên kết.
10. Cung cấp newsletter cho các thành viên đăng ký blog của bạn.
11. Viết các thông báo định kỳ.
12. Đặt link tới các blog khác trong bài viết của bạn (rất nhiều blogger luôn kiểm tra xem ai đã đặt link dẫn tới blog của họ -
Bột làm kem tươi
).
13. Tag các bài viết bằng Technorati tags hoặc các công cụ tag khác.
14. Submit bài viết tới các trang social bookmarking bằng OnlyWire.
15. Dùng Stumbleupon để đặt vào trang bình chọn bài post cho cộng đồng blogger.
16. Trả lời các câu hỏi của  Yahoo answers với đáp án dẫn tới blog của mình.
17. Trả lời các bài post trên các rum và đặt link tới bài viết có liên quan trong blog của mình.
18. Cài đặt feed trên MyYahoo để Yahoo kiểm tra thường xuyên blog của bạn.
19. Đưa ra danh sách các bài viết hay nhất, được đọc nhiều nhất .v.v. Viết các bài có tính chất xếp hạng.

20. Sử dụng tranh ảnh, rất nhiều traffic sẽ đến từ các đường link các file image.
21. Sử dụng file video.
22. Viết các hướng dẫn về nội dung liên quan đến Blog của bạn.
23. Hãy là người đầu tiên khơi mào một vấn đề nào đó.
24. Sử dụng công cụ keyword research để tìm ra keywords tốt đối với bài post.
25. Viết những bài xì căng đan, gây tranh luận.
26. Kiên quyết đồng ý hay phản đối dữ dội một blogger khác nào đó, hãy thể hiện quan điểm của mình sau đó đặt link dẫn tới blog của họ Bột kem béo.
27. Hãy giúp người đọc theo dõi blog của bạn dễ dàng hơn với RSS feed.
28. Tương tự, sử dụng Digg.
29. Yêu cầu người đọc submit bài viết tới các trang social bookmarking sites (Digg, Reddit, etc.).

30. Hãy phỏng vấn những người nào đó nổi tiếng.
31. Tạo dựng uy tín trong các bài viết.
32. Nội dung đừng nhàm chán.
33. Hãy viết cho những người mới bắt đầu.
34. Tham gia các nhóm writing.
35. Tham gia các phong trào trên blog (vd: cùng hiến máu nhân đạo v.v.- Egoldviet).
36. Tạo ra một phong trào trên blog và tag cho bạn bè.
37. Tham gia các cuộc thi blog.
38. Post bài vào các thời điểm khác nhau trong ngày.
39. Đăng các bài viết hay nhất vào các article directories.

40. Viết e-book.
41. Tạo ra các group blog.
42. Hãy để khách cũng có quyền post bài.
43. Đăng blog của bạn vào các thư mục lớn (như DMOZ, etc.).
45. Tham gia SpicyPage và quảng bá blog của bạn trên đó.
46. tham gia Blog webring.
47. Tham gia BlogWoods and promote your blog on it.
48. Tham gia LinkAndBlog
49. Đăng các bài viết hay nhất lên Netscape.
50. Trao đổi Ads với các blog liên quan.

51. Tìm kiếm các site đuôi .edu và cố gắng nhét link của bạn lên đó.
52. Đăng ký  Rojo. Đăng ký feed của bạn và click “add mojo” những bài tốt nhất.
53. Cài đặt plug-in để theo dõi những comment mới nhất..
54. Hãy chỉ cho khách ghé thăm blog của bạn tham gia các social bookmarking sites (không chỉ Digg).
55. Cài đặt script hay plug-in “giới thiệu bài viết đến bạn bè của bạn”.
56. Hãy tạo điều kiện cho khách ghé thăm bookmark trang của bạn.
57. Hãy tạo điều kiện cho mọi người dễ dàng đặt link đến blog của bạn.
58. Sử dụng các fonts chữ dễ theo dõi.
59. Thiết kế Blog của bạn thật chuyên nghiệp.

60. Hãy làm cho blog dễ dàng truy cập và tìm hiểu.
61. Hãy highlight những bài post nhiều người quan tâm nhất.
62. Viết bài post với những câu hỏi khiêu khích.
63. Sử dụng câu hỏi ở tiêu đề các bài viết.
64. Sử dụng từ khóa tốt ở tiêu đề bài viết.
65. Trả lời tất cả các câu hỏi gửi tới qua e-mail.
66. Trả lời tất cả các câu hỏi, comment trên blog.
67. Hãy email cho các bloggers khác vê bài viết mà bạn thực sự cảm thấy hay.
68. Đưa ra các Offer miễn phí (tools, ebooks, etc).
69. Mở một cuộc thi.

70. Đăng tải các videos trên YouTube và đặt URL của blog ở đầu và cuối đoạn phim.
71. Cài đặt công cụ dịch để tự động dịch blog của bạn ra ngoại ngữ khác.
72. Đặt link ở mọi nơi (business cards, stationary, mailing labels, etc.).
73. Hãy quảng bá blog ở listible.com’s list of web 2.0 sites.
74. Tìm kiếm trên Wikis những chủ đề liên quan đến blog của bạn.
75. Thường xuyên đưa ra các bình chọn.
77. Thêm các trang ecard.
78. Thêm forum cho người xem có thể thảo luận thêm.
79. Thêm wiki vào blog của bạn

80. Tham gia Hubpages và post link dẫn tới blog của bạn tại các bài viết của bạn.
81. Tham gia Blink List và tạo danh sách các blog liên kết với blog của bạn.
82. Tham gia  43 Things và viết danh sách 43 thứ bạn muốn lưu trữ (tất nhiên là URL của bạn cũng phải trong đó).
83. Tham gia  Blogger Party .
84. Tạo Squidoo .
85. Cung cấp cho Wikipedia những bài viết với link back.
86. Nói với mọi người bạn sẽ để link back tới họ nếu họ có bài nhận xét blog của bạn (như John Chow).
87. Tham gia Blog Catalog .
88. Tạo MySpace Page.  Đặt blog của bạn vào đó và có thêm bạn bè.
89. Sử dụng SEO (Search Engine Optimization).

90. Nhớ viết đúng ngữ pháp và chính tả.
91. Đăng ký blog vào những thư mục có liên quan.
93. Liên kết giữa những blog hay website của bạn với nhau.
94. Viết một bài về xếp hạng các blogger.
95. Quảng bá bài viết của bạn tại những group có liên quan.
96. Viết bài đều đặn.
97. Đăng ký site của bạn tại những website review miễn phí như coolsiteoftheday.
98. Trao giải cho các bài viết hay và thông báo rộng rãi.
99. Cầu nguyện. (Luôn luôn là một lời khuyên có ích).
100. Hãy nghĩ thêm các cách của riêng bạn..

Sưu tầm.

Vẻ hào nhoáng bề ngoài


Ngày nay, người ta thích chạy theo vẻ hào nhoáng bề ngoài. Nhiều người đua nhau phô trương sự giàu có của mình. Vì sự giàu có thường mang lại cho người ta danh giá và lời ca tụng. Nhưng, “không phải mọi thứ lấp lánh đều là kim cương”. Nhiều kẻ giàu có đã sống một cuộc đời vô nghĩa. Có câu: “Người ta ca tụng trước tài năng, nhưng người ta cúi phục trước lòng nhân”.

Nhiều kẻ sống chỉ biết đi tìm sự giàu có, nên những ai có thể giúp họ vững bước trên con đường giàu có, thì họ mới cần quan hệ, ngoài ra, họ chẳng quan tâm đến ai. Thật không sai khi Malcolm Forbes kết luận: “Bạn có thể dễ dàng đánh giá tư cách của những người khác thông qua cách mà họ đối xử với những người không thể làm gì vì họ vàcho họ”.

“Vì họ” và “cho họ” là thứ “ích kỷ thời đại”. Là cội nguồn của sự thoái hóa đạo đức con người. Nó làm cho con người lạnh lùng trước những kẻ thiếu thốn, và ngoảnh mặt trước những kẻ khốn cùng. Vì họ nghĩ rằng: những người “thiếu thốn và khốn cùng” kia làm cản trở bước tiến của họ, thậm chí có thể làm cho họ bị thiệt hại và nghèo đi, khi họ phải đưa bàn tay cứu giúp.

Và, cứ như thế, tháng năm nối tiếp, họ lo củng cố sự hào nhoáng bề ngoài của họ, còn tâm hồn của họ thì ngày càng trống rỗng !

LA FONTAINE để lại câu nói đáng ta suy ngẫm: “Danh giá phần đông chỉ là bọn hề ở hí trường. Cái bề ngoài của nó chỉ lòe được kẻ ngây ngô thôi” (Les grands pour la plupart sont masques de théâtre. Leur apparence impose au vulgaire idolâtre).

Điều cao quý bên trong

Cái gì ở trong thẳm sâu tâm hồn thì khó thấy, nhưng đó lại là điều cao quý và bền vững với thời gian. Đó là vẻ đẹp tâm hồn, mà chỉ có những ai sở hữu một tâm hồn cao đẹp mới “nhìn thấy” và “hiểu được”. Người ta thường dùng “ngôn ngữ riêng” để diễn tả sự cảm nhận kỳ diệu ấy qua một thứ “giác quan thiêng liêng” mà không phải ai cũng có được, như “đôi mắt tâm hồn”, “đôi tai tâm hồn”…

Như câu chuyện về đại học Stanford, vị hiệu trưởng không thể thấy được “tâm hồn” của hai vợ chồng Leland Stanford vì chiếc áo vải lanh sọc và bộ com-lê đã sờn chỉ mà họ mặc đã làm tối mắt vị hiệu trưởng thông minh ấy.
Vấn đề không phải là vì vị hiệu trưởng không có thời giờ để tiếp khách, mà vì khách chỉ là những người trông nghèo nàn thiếu học, không có lợi gì khi bỏ công sức và thời gian để trò chuyện với họ.

Ai đó có vai trò quan trọng như ông ta thì rõ ràng là không có thời gian để tiếp họ, thế nhưng ông ghét cay ghét đắng chiếc áo vải lanh sọc và bộ com-lê đã sờn chỉ cứ phủ đầy bừa bãi căn phòng ở phía ngoài của ông ta.

Trong ánh mắt phàm phu, biết bao điều còn mờ tối. Lòng kiêu căng tự phụ, chận lối biết bao người. Nhiều khi ta không nhận ra được “viên ngọc tâm hồn” ở tha nhân, vì ta quá vội vã, ta tự cho là mình đã thông suốt tất cả. Giống như nhiều thầy tu tự cho mình là thánh, nên nhìn ai cũng là những kẻ tội đồ.

Chắc các bạn đã biết câu chuyện “Ngọc bích họ Hòa”:

Nước Sở, có người họ Hòa, được một hòn ngọc ở trong núi, đem dâng vua Lệ Vương. Vua sai thợ ngọc xem. Thợ ngọc nói: “Đá, không phải ngọc”. Vua cho người họ Hòa là nói dối, sai chặt chân trái.

Đến khi vua Vũ Vương nói ngôi, người họ Hòa lại đem ngọc ấy dâng. Vua sai thợ ngọc xem. Thợ ngọc nói: “Đá, không phải ngọc”. Vua lại cho họ Hòa là nói dối, sai chặt nốt chân phải.

Đến khi vua Văn Vương lên ngôi, người họ Hòa ôm hòn ngọc, khóc ở chân núi Sở Sơn suốt ba ngày ba đêm đến chảy máu mắt ra. Vua thấy thế, sai người đến hỏi. Người họ Hòa thưa: “Tôi khóc không phải là thương hại cho chân tôi bị chặt, chỉ thương về nỗi ngọc mà cho là đá, nói thật mà cho là nói dối”. Vua bèn cho người xem lại cho rõ kỹ, thì quả nhiên là ngọc thật, mới đặt tên gọi là “Ngọc bích họ Hòa” (Hàn Phi Tử).

Có câu: “Con cáo nó tưởng ai cũng ăn gà như nó”. Vị hiệu trưởng trong câu chuyện không ngờ trong những con người “nghèo nàn” thế kia lại có thể chứa một “kho tàng” như thế ! Đúng là “ngọc trong đá” ! Đối với những con người kia, có thể việc làm của họ chỉ là chuyện “bình thường”, nhưng với vị hiệu trưởng, đó lại là chuyện “phi thường” vì lòng ông quá “tầm thường”. Vị hiệu trưởng ! Ngạc nhiên chưa !? Và ngạc nhiên trong sự thẹn thùng.
Khuôn mặt của vị hiệu trưởng thượt ra đầy bối rối và lúng túng.

Vị hiệu trưởng đã để vuột mất một cơ hội lớn để phát triển hơn nữa cho đại học Harvard, nhưng nỗi đau không phải là sự mất mát mà là sự tủi nhục trong tâm hồn. Khi vị hiệu trưởng thấy mình quá lớn lại là lúc nhận ra mình quá nhỏ, và bài học hôm nay không phải đến từ bậc quân sư, mà chỉ là từ những con người xem ra thật bình dị.

Còn sống ngày nào đừng đoán người qua vẻ mặt. (La Fontaine)

Nào, ta hãy thận trọng. Khi “nhìn người” để rồi phê phán và ứng xử, có khi chính lúc ấy lại là lúc ta để lộ nguyên hình “tâm hồn đầy rong rêu” của ta. 

Họ - những người ta đang tiếp xúc - là những kẻ quá bé mọn hay vì lòng ta quá hẹp hòi. Họ là những người quá vụng về hay vì lòng ta quá đòi hỏi. Họ là những người quá thấp hay vì lòng ta quá kiêu căng. Họ là những người quá tội lỗi hay vì ta tự phong mình là thánh nhân... 

Và ta nhìn người, nhìn đời, không vừa ý ta. Không vừa ý ta vì không có lợi gì cho ta. Không “vì ta, cho ta”. Khi ta muốn gom góp lại là lúc ta đánh mất tất cả. 

Biết bao điều tốt đẹp đến với ta, nhưng ta đã từ chối vì ta không nhận ra được điều quý giá tiềm ẩn, những điều mà chỉ có “đôi mắt tâm hồn” ta mới thấy được. 

Nếu bạn cảm thấy sao đời mình u ám quá, thử coi lại xem cánh cửa sổ tâm hồn mình thật đã có lau kỹ chưa (La Rochefoucauld)

Ừ ! Tớ là con nhà nghèo


Nếu ai đó hỏi tớ ”Nhà cậu giàu hay nghèo ?” Ừ thì nhà tớ nhìn xuống cũng hơn nhiều người nhưng nhìn lên chẳng đáng bằng ai. Và tớ sẽ không ngần ngại trả lời rằng: Tớ là con nhà nghèo !

Nếu bọn con nhà giàu chửi tớ rằng: ”Đồ con nhà nghèo” tớ sẽ ngẩng cao đầu trả lời rằng: ”Ừ, đúng đấy. Tớ là con nhà nghèo !” Bởi vì không ai có quyền lựa chọn nơi sinh của mình. Và tớ chẳng việc gì phải tự ti khi tớ là con nhà nghèo !

Con nhà nghèo, tớ vẫn thường đi shopping chỉ để ngắm những mẫu thời trang mà tớ thích, hi vọng 1 ngày nào đó mở 1 shop thời trang cho riêng mình…tớ vẫn thường vào những quán cafe sang trọng trong thành phố dù chỉ gọi ” Chị ơi cho em ly trà đá ” và ngồi từ sáng đến tối dùng wifi free…tớ vẫn vào Diamond Plaza chỉ là để ngắm những đồ hàng hiệu cho mở mang tầm mắt…Nếu có đứa con nhà giàu nào bắt gặp tớ ở đó và cười khẩy thì tớ cũng sẽ cười lại…Tớ chẳng việc gì phải xấu hổ cả. Những nơi con nhà giàu vào được thì con nhà nghèo cũng vào được vì đơn giản nơi đó mở cửa cho tất cả mọi người.

Câu chuyện về chữ "Nhẫn"

Có một nhà sư chọn tu pháp Nhẫn nhục Ba la mật, sau nhiều năm tháng nỗ lực tu tập thì sư cũng thành tựu được rất nhiều công hạnh, trụ vững như kim cương khi bình an trước mọi nghịch cảnh, bị người khách ganh ghét, lăng nhục, mưu hại sư vẫn luôn nở nụ cười trên môi thản nhiên như không.Rất nhiều người tán thán sư và thường xuyên đến chỗ sư để đàm đào và thực tập hạnh tu này, sư luôn vui vẻ tiếp đón và chia sẻ những kinh nghiệm thực tập được cho họ.Một hôm có một thanh niên đến tham quan chùa, anh ngưỡng mộ hạnh tu của sư nhưng vì mới tìm hiểu đạo nên không biết chuyện gì để tham vấn, nhìn quanh thấy trên tường treo tấm bảng gỗ có một chữ sư viết rất bay bướm, anh liền hỏi:- Thưa Thầy, đây là chữ gì ạ?Sư trả lời đầy vẻ tự hào:- Chữ Nhẫn viết theo lối thư pháp, ta phải tập viết hàng trăm lần mới được như ý đấy con à.Anh gật gù vẻ tán thưởng, sau khi đi lòng vòng ngó nghiêng đây đó anh đứng trước tấm bảng gỗ gãi đầu gãi tai:- Thưa Thầy chữ gì đây ạ?Nhà sư tươi cười trả lời:- Ta tu hạnh nhẫn nhục nên viết chữ Nhẫn đó mà .Một chút sau, anh lại ngắm nghía tấm bảng và hỏi:- Thưa Thầy, thầy viết chữ gì đây ạ ?- Chữ NHẪN!Trước khi ra về anh lại tần ngần trước tấm bảng:- Thưa Thầy, chữ gì đây ạ?Nhà sư không chịu nổi nữa, nộ khí xung thiên:- Chữ nhẫn! nhẫn ! nhẫn! Đồ ngu , ngu gia truyền ! Có một chữ mà nãy giờ hỏi hoài, hỏi hoài! Cút ngay!
THam khảo: bột làm kem tươi và bột kem béo và bột rau câu

Chiếc Hộp Quý Giá

Có một người cha nghèo đã quở mắng đứa con gái 3 tuổi của mình vì tội lãng phí cả một cuộn giấy gói quà màu vàng. Tiền bạc eo hẹp, người cha nổi giận khi đứa bé cắt cuộn giấy quý ra thành từng mảnh nhỏ trang trí một chiếc hộp giấy. Sáng sớm hôm sau, cô bé mang chiếc hộp đến và nói với cha: “Con tặng cha”.

Người cha cảm thấy bối rối vì cơn giận dữ của mình hôm trước nhưng rồi cơn giận dữ lại bùng lên khi ông mở ra thấy cái hộp trống rỗng. Ông mắng đứa con gái. Cô bé ngước nhìn cha, nước mắt rưng rưng: “Cha ơi, đó đâu phải là chiếc hộp rỗng, con đã thổi đầy những nụ hôn để tặng cha mà!”

Người cha giật mình. Ông vòng tay ôm lấy cô con gái bé nhỏ cầu xin con tha thứ.
Ðứa con gái nhỏ sau đó không bao lâu qua đời trong một tai nạn. Nhiều năm sau người cha vẫn giữ khư khư chiếc hộp giấy bên cạnh mình. Mỗi khi gặp chuyện nản lòng, ông lấy ra một nụ hôn tưởng tượng và nghĩ đến tình yêu mà cô con gái bé bỏng của ông dã thổi vào chiếc hộp.

Trong cuộc sống, chúng ta sẽ và đã nhận được những chiếc hộp quý giá chứa đầy tình yêu và những nụ hôn vô tư từ con cái chúng ta, từ bè bạn, từ gia đình. Trên đời này, chúng ta không thể có được những tài sản nào quý giá hơn những chiếc hộp chứa đầy tình yêu vô tư như thế.
---

Đủ nắng - hoa sẽ nở...
Đủ gió - chong chóng sẽ quay.
Và nếu đủ yêu thương thì hạnh phúc sẽ đong đầy!

Tất cả mọi thứ của bạn đều vẫn còn

Một người gọi điện đến nói chuyện với chuyên gia tư vấn tâm lý. Ông nói: “Tất cả đã kết thúc rồi, hết rồi. Tôi đã mất sạch tiền. Tôi không còn gì nữa”.

Chuyên gia tư vấn tâm lý hỏi: “Mắt anh còn nhìn thấy không?” Ông ta nói: “Vẫn nhìn được”.

Chuyên gia lại hỏi: “Thế anh có đi được không?” Người kia nói: “Vẫn còn đi được”.

Chuyên gia tâm lý lại nói tiếp: “Anh vẫn gọi điện được, tôi chắc là anh vẫn nghe tốt”.

“Đúng thế, tai tôi vẫn tốt”.

Chuyên gia nói: “Như vậy thì tôi khẳng định là anh vẫn đang còn tất cả, anh chỉ mất mỗi tiền thôi”.

Nhiều khi chúng ta cảm thấy tuyệt vọng đến mức cực điểm, chỉ vì chúng ta mất đi những vật ngoại thân, trong khi đó chúng ta vẫn còn đầy đủ không khí để thở, có đủ thức ăn để không đến nỗi bị đói. Vẫn còn rừng thì không sợ hết củi; chỉ cần ta còn cuộc sống, còn sức khỏe thì không có gì là không làm lại từ đầu được.

Món quà của tình bạn

Có lần khi còn học trung học, tôi thấy thằng bạn cùng lớp đang trên đường về. Tên nó là Kyle. Có cảm tưởng như nó đang vác trên người tất cả số sách học. Tôi tự nhủ: “Sao thứ sáu rồi mà có người lại mang cả đống sách như thế kia về nhà nhỉ? Thằng này hẳn là một con mọt sách”.

Riêng với tôi, tôi đã có hẳn kế hoạch cho những ngày cuối tuần (tụ tập với bạn bè và đá bóng cùng lũ bạn trong chiều mai), thế là tôi nhún vai mặc kệ nó và tiếp tục đi.

Nhưng khi đi qua Kyle, tôi thấy một lũ trẻ con đang chạy theo nó. Chúng xông vào đánh, đá tung tất cả số sách nó đang ôm trong tay và ngáng chân khiến Kyle ngã xuống đất. Kính của nó cũng bị văng ra tận bãi cỏ cách đó chừng ba mét. Lúc nó nhìn lên, tôi nhận thấy ánh mắt nó buồn thê thiết khiến tôi thực sự thương cảm. Tôi lại gần và khi nó đang mò mẫm tìm kính, tôi thấy trong mắt nó có nước.

Có hơn một người cho mỗi chúng ta

Có phải em luôn nghĩ rằng, mỗi người chúng ta đều có một ai đấy – chỉ một ai đấy, được số phận sắp đặt để ở bên nhau? Là một người sẽ bước vào cuộc đời ta, và ở lại đó, cùng với ta đi qua những ban mai ửng hồng, những chiều mưa xám buốt, những đêm xanh dặt dìu hay những hoàng hôn tím biếc tựa cánh hoa. Một người sẽ làm cuộc đời ta reo lên nhưng tiếng tươi vui và hồ hởi, như tiếng gió mùa thu khua trên đỉnh cây, hay tiếng những viên đá lanh canh trong ly chè kem ngọt lịm. Vì ta đã bắt gặp một nửa trùng khít của mình. Vì những đợi chờ từ nay đã khép lại, bằng những hẹn hò, yêu thương và nhung nhớ.

Và những điều đó nghe đẹp tự như thơ.

Ba chúc con đủ

Tôi chưa bao giờ nghĩ tôi phải mất nhiều thời gian của cuộc đời mình ở các sân bay đến thế. Tôi vừa thích vừa ghét việc đó. Tôi thích được ngắm nhiều người. Nhưng đó cũng là lý do tôi ghét: phải nhìn mọi người “chào” và "tạm biệt”. Nó làm tôi xúc động đến phát mệt.
Cho nên, mỗi khi gặp một thử thách trong cuộc sống, tôi thường ra sân bay thành phố nhìn mọi người “tạm biệt”. Để tôi thấy rằng mình vẫn hạnh phúc khi không phải nói lời chia tay với những người thân yêu. Nhìn mọi người cố níu kéo nhau, khóc… tôi cảm thấy mình còn có rất nhiều thứ quý giá. Những gia đình, những người yêu nhau cuối cùng phải xa cách, nhìn họ sải rộng cánh tay để nắm tay nhau, cho đến khi chỉ còn hai đầu ngón tay của hai người chạm vào nhau… đó là những hình ảnh mãi mãi nằm trong tâm trí tôi.
Và tôi cũng học được nhiều điều từ những giây phút “tạm biệt”.
Có một lần, tôi nghe loáng thoáng tiếng hai cha con đang bên nhau những giây phút cuối cùng. Họ ôm nhau và người cha nói: “Ba yêu con. Ba chúc con đủ.” Rồi cô con gái đáp: “Ba ạ, con cũng yêu ba lắm. Và con cũng chúc ba đủ”.

Ước mơ

  “Ước mơ”. Hai chữ tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao khát vọng của mỗi con người. Sống trên đời, ai cũng lựa chọn cho mình một ước mơ để vững bước trong cuộc sống và định hướng tốt đẹp cho tương lai.

Nhưng ước mơ không chỉ đơn thuần là làm thế nào để có nghề nghiệp ổn định cho riêng mình mà còn là khát vọng, là mong muốn được sống trong một gia đình hạnh phúc.

Hồi nhỏ mỗi khi nhắc đến ước mơ là tôi lại mong sao có một ngày nào đó có thể được bay lên bầu trời để tận mắt thấy những vì sao, được gặp chị Hằng trên cung trăng. Nhưng dần lớn lên, tôi mới biết đó chỉ là ảo tưởng và giờ đây ước mơ lớn lao nhất của tôi là được sống trong một gia đình hạnh phúc. Có lẽ đối với tôi như thế là quá đủ rồi.

Gia đình – Nơi nương náu bình yên nhất

Lần đầu tiên, sau ba năm đi học đại học xa nhà, tôi thật sự thấy canh rau đay rất ngon!
Trước kia, tôi vẫn thường chê cái món ăn đạm bạc ấy. Tôi cằn nhằn với mẹ vì cứ phải ăn cái món ăn đó thường xuyên mỗi dịp hè đến. Tôi bị ốm hơn một tháng trời, ăn cái gì cũng không ngon miệng. Đi ăn cơm bụi thịt cá tràn trề nhưng tôi nuốt không trôi, lần nào ăn cũng bỏ thừa. Lần này vừa về đến nhà, thấy nồi canh nóng hổi nghi ngút khói, bụng lại đang đói meo nên tôi múc luôn một bát húp sùm sụp. Kì lạ thay, chỉ là canh rau đay mà sao tôi thấy ngon đến thế. Vẫn là cái món canh rau ngày trước tôi thường chê bai đấy thôi. Thế mà lần này tôi lại uống ngon lành, hết bát này đến bát khác làm mẹ tôi mắng: “Cái con bé này. Sao lại đi húp canh như thế? Lửng dạ thì làm sao ăn cơm được nữa”. Tôi chỉ biết nhìn mẹ cười hì hì: “Tại canh ngon quá mẹ ạ”.

Lòng mẹ

Bế đứa con trai vừa mới chào đời lên, bà mẹ nhè nhẹ đong đưa đôi tay và hát :
Thương con mẹ thương con
Yêu con mẹ yêu con
Yêu suốt một cuộc đời
Đến ngày con lớn khôn...
Đứa bé càng lúc càng lớn lên. Khi được hai tuổi, nó chạy chập chững bước thấp bước cao nô đùa quanh nhà, lôi sách vở trên kệ xuống để nghịch phá. Nó bày đủ thứ đồ chơi ra sàn nhà. Nó tè trong quần. Nó ị trên giường. Nó khóc. Nó la. Và bà mẹ đôi lúc phải thốt lên: "Cái thằng này, con làm mẹ điên mất !"
Nhưng đêm đến khi nó ngủ thật say, bà mẹ đến bên nôi trìu mến nhìn nó và khẽ hát :
Thương con mẹ thương con

Masaru Emoto – Thông điệp huyền diệu từ NƯỚC

 Chúng ta biết rằng cuộc sống con người có liên quan trực tiếp tới chất lượng của nước, cả bên trong thân thể lẫn bên ngoài môi trường sống chung quanh chúng ta. Nước hàm chứa một thông điệp rất quan trọng cho chúng ta. Nước mách bảo chúng ta cần có một cái nhìn sâu sắc hơn về chính bản thân chúng ta. Tự ngắm mình qua tấm gương của nước, chúng ta sẽ kinh ngạc khi thấy những thông điệp này hiện ra trước mắt rõ ràng như pha lê.
Ông Masaru Emoto, một nhà nghiên cứu người Nhật Bản giàu óc sáng tạo và có trí tưởng tượng phong phú, đã xuất bản một cuốn sách khá đặc biệt mang tựa đề “Thông Ðiệp Từ Nước”. Quyển sách này ghi lại những điều ông đã khám phá trong suốt quá trình nghiên cứu nước trên khắp thế giới. Nếu như bạn vẫn còn nghi ngờ và cho rằng tư tưởng và tình cảm của bạn không hề ảnh hưởng đến mọi thứ bên trong con người bạn và mọi vật xung quanh bạn thì các hình ảnh và tài liệu trong cuốn sách này sẽ khiến bạn phải thay đổi cách nghĩ suy và niềm tin của bạn trước đó.

Bà lão qua đường

Hắn sống bằng nghề viết lách, giống như mọi người làm nghề này, hắn luôn mong muốn có một tác phẩm để đời..
Chiều muộn ngày thứ Sáu, một ngày cuối cùng của tháng Tư, quá bức bối vì vẫn chưa có câu mở đầu cho một truyện ngắn, hắn bước ra ngoài lan can định sẽ ném những bực dọc xuống phố phường, trúng ai thì trúng. Con đường kẹt xe cứng nhắc, xe cộ lúc nhúc xê dịch từng centimet. Hắn cười, xã hội còn bức bối hơn mình.
Rồi một ý tưởng lóe lên sáng lắm, hắn sẽ lấy cảm hứng vấn nạn tắc đường, những câu chuyện lãng mạn kiểu như: Cô gái khắc khoải chờ đời người tình trăm năm ở phi trường trước giờ cất cánh, chàng trai thì bị kẹt cứng ở công viên Hoàng Văn Thụ, sau một loạt đấu tranh, phút cuối chàng trai quyết định bỏ xe giữa đường để chạy bộ một mạch tới sân bay, nụ hôn chia ly mê đắm làm cảm động cặp vợ chồng trẻ khác đang chuẩn bị về quê làm thủ tục ly hôn, cảm động cả vợ chồng già tuổi đã xế chiều, và nhiều đôi cặp nữa.

Cách cư xử

Đây là câu chuyện có thật đã xảy ra trên hãng hàng không TAM.

Một người phụ nữ trung niên khoảng 50 tuổi đến chỗ ngồi của mình và phát hiện ra người khách ngồi kế mình là 1 người đàn ông da đen.

Cảm thấy hết sức phẫn nộ, bà ta đã gọi tiếp viên hàng không.

Tiếp viên nữ lịch sự hỏi :"Có chuyện gì vậy, thưa bà?"

"Cô không thấy à, tôi bị ngồi kế một thằng da đen. Tôi không thể ngồi đây được, cô phải đổi chỗ cho tôi ngay."

"Mong bà hãy bình tĩnh lại. Thực ra các chỗ ngồi đều đã được mua hết, tuy nhiên tôi vẫn sẽ đi kiểm tra lại xem còn chỗ trống nào không."

Nữ tiếp viên rời đi và trở lại sau vài phút.

Bài học từ loài bướm

Một người tìm thấy một cái kén bướm. Đến ngày nọ, một cái lỗ nhỏ xuất hiện. Anh ngồi chăm chú theo dõi con bướm trong vài giờ đồng hồ khi nó vùng vẫy tìm cách chui ra ngoài qua cái lỗ nhỏ đó. Rồi dường như nó không có thêm một tiến triển nào nữa. Trông cứ như thể nó đã làm hết mức có thể rồi và không thể xoay xở gì thêm được.

Sau một thời gian khá dài, bướm dường như bỏ cuộc, và cái lỗ cũng chẳng lớn hơn được tí nào.

Bướm ta dường như đã cố gắng hết mình và không thể làm gì hơn được nữa.

Thấy vậy, người đàn ông nảy ý muốn giúp bướm : ông ta lấy con dao bỏ túi và xẻ kén ra.

Bướm liền chui ra khỏi kén.
Nhưng thân hình nó teo tóp và cứng đơ; đôi cánh không phát triển và chỉ cựa quậy được đôi chút.

- Copyright © Vô Danh - Blog cá nhân và những bài chém gió -DAIHUYEN- Powered by Blogger - Designed by Johanes Djogan -